Sáng hôm sau, Shin Ayoung thức dậy trong tình trạng thảm hại. Toàn thân cô ê ẩm, đặc biệt là vùng dưới vẫn còn đau nhức và nóng ran. Ga giường và quần short ngủ ướt sũng đến mức phải thay hết. Cô đứng trước gương, nhìn khuôn mặt mình: mắt thâm quầng, môi sưng nhẹ, hai má vẫn còn đỏ hồng dư âm của khoái lạc đêm qua.
“Ba lần… mình ra đến ba lần chỉ trong một đêm. Mà còn mạnh đến mức… nước phun ra cả giường.”
Ayoung cắn môi, xấu hổ đến mức nước mắt lưng tròng. Cô thay bộ đồng phục mới, cố gắng che giấu bằng lớp trang điểm mỏng. Nhưng mỗi bước chân, âm đạo cô lại co thắt nhẹ, nhắc nhở về những cú đẩy mạnh bạo tối qua.
“Không thể tiếp tục như thế này được. Hôm nay mình phải tìm ra người đó.”
Tại ký túc xá nam, Park Woojin tỉnh dậy với tâm trạng cực kỳ phấn chấn. Anh nhìn chiếc onahole, mỉm cười đắc chí.
“Đêm qua em ra nhiều thật, Ayoung. Cơ thể em ngon quá. Hôm nay anh sẽ làm em không thể quên được anh.”
Anh quyết định tăng mức độ tiếp cận.
Buổi sáng hôm đó, khoa Kỹ thuật có tiết thực hành nhóm. Shin Ayoung cố tình ngồi ở góc xa nhất, hy vọng tránh được cảm giác kỳ lạ. Nhưng số phận lại trêu ngươi cô.
Giảng viên thông báo: “Hôm nay các em sẽ làm thí nghiệm theo nhóm 2 người. Mình sẽ bốc thăm ngẫu nhiên.”
Kết quả: Shin Ayoung ghép đôi với Park Woojin.
Ayoung tái mét mặt khi nghe tên. Cô quay sang nhìn Woojin – chàng trai hôm qua từng hỏi bài cô. Woojin đang mỉm cười thân thiện, nhưng trong mắt anh là sự ham muốn rõ rệt.
“Hôm nay nhờ cậu nhiều nhé, Ayoung,” Woojin nói khẽ khi kéo ghế ngồi sát bên cô.
Khoảng cách gần đến mức Ayoung có thể ngửi thấy mùi cơ thể nam tính của anh. Tim cô đập loạn nhịp.
Suốt buổi thực hành, Woojin cố tình ngồi rất gần, vai kề vai, tay thi thoảng chạm nhẹ vào tay cô khi đưa dụng cụ. Mỗi lần chạm, Ayoung lại giật mình vì một cảm giác điện giật lạ lùng.
Giữa giờ nghỉ ngắn, Woojin thì thầm:
“Cậu hôm nay trông lạ lắm. Có chuyện gì à? Nếu mệt thì mình làm một mình cũng được.”
Ayoung lắc đầu, giọng hơi run:
“Không… mình ổn.”
Nhưng đúng lúc đó, Woojin lại “kích hoạt” onahole trong đầu.
Anh tưởng tượng vuốt ve chậm rãi, rồi đột ngột đẩy một cú sâu.
“Ư…!!”
Ayoung cắn chặt môi, hai chân siết mạnh dưới bàn. Cảm giác dương vật dày nóng đột ngột chui sâu vào âm đạo khiến cô suýt kêu lên. Nước dâm lập tức rỉ ra, thấm ướt quần lót.
“Không… đừng… ở đây… mọi người đang ở xung quanh…”
Cô nắm chặt mép bàn, cố gắng giữ bình tĩnh. Woojin ngồi bên cạnh, giả vờ tập trung vào thí nghiệm, nhưng khóe miệng khẽ cười.
Anh tiếp tục “đẩy” thêm hai cú nữa, chậm nhưng mạnh.
Ayoung cong người nhẹ, hai đùi run run. Cô đưa một tay xuống dưới váy, giả vờ gãi ngứa, nhưng thực ra là đang ấn mạnh vào âm hộ để kiềm chế khoái cảm.
“Haa… haa… xin lỗi… mình ra ngoài hít thở một chút.”
Cô đứng dậy loạng choạng, chạy ra hành lang. Woojin cũng đứng lên theo sau.
Ở góc hành lang vắng vẻ, Ayoung tựa vào tường, thở hổn hển. Woojin đi tới, đứng cách cô một bước.
“Cậu không sao chứ? Trông cậu rất khó chịu.”
Ayoung ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vừa sợ hãi vừa nghi ngờ. Cô cắn môi, giọng run run:
“Cậu… là Park Woojin đúng không? Cậu… có đang làm gì mình không?”
Woojin nhướng mày, giả vờ ngạc nhiên:
“Ý cậu là sao? Mình chỉ lo cho cậu thôi mà.”
Anh tiến thêm một bước, khoảng cách giờ chỉ còn chưa đầy nửa mét. Ayoung cảm nhận rõ ràng mùi hương và hơi ấm từ cơ thể anh. Đồng thời, cảm giác vô hình giữa hai chân cô lại bắt đầu nhúc nhích nhẹ.
“Anh… anh đừng lại gần!”
Ayoung lùi lại, lưng chạm tường. Ngực cô phập phồng mạnh, hai núm vú cứng ngắc nổi rõ qua lớp áo sơ mi.
Woojin nhìn cô chăm chú, giọng trầm xuống:
“Ayoung… em đẹp lắm. Em biết không?”
Câu nói ấy khiến Ayoung run lên. Cô không hiểu sao tim mình lại đập mạnh đến vậy. Vừa sợ, vừa… tò mò.
Woojin dừng “kích hoạt” onahole, mỉm cười rồi quay người rời đi.
“Nghỉ ngơi đi. Mình quay vào lớp trước.”
Khi anh đi khỏi, Ayoung trượt người ngồi thụp xuống sàn hành lang, hai tay ôm mặt.
“Không lẽ… là cậu ta? Nhưng… sao lại là cậu ta chứ?”
Cô siết chặt hai đùi, cảm giác ẩm ướt vẫn còn đó. Một suy nghĩ nguy hiểm lóe lên trong đầu:
“Dù là cậu ta… thì tại sao cơ thể mình lại phản ứng mạnh đến thế…?”
Tối hôm đó, Park Woojin nằm trên giường, cười lớn một mình.
“Em đã bắt đầu nghi ngờ anh rồi, Ayoung. Tốt. Càng nghi ngờ, anh càng dễ tiếp cận em hơn.”
Anh cầm chiếc onahole lên, mắt long lanh:
“Đêm nay… anh sẽ nhẹ nhàng hơn một chút. Để em thèm thuồng anh.”
Hết Chương 7
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Bình Luận Góp Ý