Sáng hôm sau, Shin Ayoung thức dậy trong tình trạng kiệt sức. Cơ thể cô ê ẩm, quần short ngủ và ga giường vẫn còn vết ướt lớn từ đêm qua. Khuôn mặt xinh đẹp của nữ thần trường hiện lên vẻ mệt mỏi xen lẫn xấu hổ. Cô ngồi dậy, ôm đầu gối, mái tóc dài rối bù xõa xuống vai.
“Đêm qua… mình lại ra hai lần… thậm chí còn mạnh hơn lần trước. Không phải mơ. Ai đó đang thật sự… làm tình với mình từ xa.”
Ayoung cắn môi đến chảy máu. Là cô gái luôn được ngưỡng mộ, học giỏi, dịu dàng và trong sáng, giờ đây cô lại nằm quằn quại trên giường vì một thứ vô hình. Điều tệ hơn là cơ thể cô bắt đầu “nhớ” cảm giác ấy. Mỗi khi nghĩ lại những cú đẩy sâu và nhịp điệu mạnh bạo, âm đạo cô lại khẽ co thắt, tiết ra chút nước trong suốt.
“Không được… mình phải tìm ra người đó. Không thể để chuyện này tiếp diễn.”
Cô đứng dậy, tắm rửa thật kỹ, thay bộ đồng phục sạch sẽ: áo sơ mi trắng ôm sát bộ ngực khủng, váy xếp ly dài qua đầu gối. Nhìn mình trong gương, Ayoung cố gắng nở nụ cười tươi như mọi ngày, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự hoảng loạn.
Tại ký túc xá nam, Park Woojin cũng thức dậy với nụ cười hài lòng. Anh cầm chiếc onahole, lau sạch và cất đi cẩn thận.
“Shin Ayoung… đêm qua em siết chặt lắm. Cơ thể em nhạy cảm thật. Hôm nay anh sẽ thử tiếp cận gần hơn.”
Anh mặc đồng phục, xách balo ra trường với kế hoạch rõ ràng trong đầu.
Suốt buổi sáng, Ayoung cố gắng tập trung vào bài giảng. Nhưng mỗi khi ngồi yên, ký ức đêm qua lại ùa về khiến cô không yên. Cô liên tục liếc nhìn xung quanh lớp học, cố tìm một khuôn mặt khả nghi – ai đó có thể đang “kiểm soát” cô.
Woojin ngồi cách cô không xa, giả vờ ghi chép nhưng thực ra đang quan sát từng biểu cảm của Ayoung. Anh thấy cô ngồi không yên, hai chân khép chặt, má thỉnh thoảng ửng đỏ.
“Em đang nghĩ về anh phải không?”
Khi tiết học nghỉ giữa giờ, Woojin quyết định hành động. Anh đứng dậy, cầm chai nước, cố tình đi ngang qua chỗ ngồi của Ayoung.
“Chào cậu… Shin Ayoung phải không? Mình là Park Woojin, cùng khoa Kỹ thuật. Cậu có thể cho mình hỏi một chút về bài tập hôm trước không?”
Ayoung ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Woojin. Khoảnh khắc chạm mắt, cô cảm nhận một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng – giống hệt cảm giác khi vô hình chạm vào cô.
“Ừ… được chứ,” Ayoung trả lời nhẹ nhàng, nhưng giọng hơi run. “Cậu ngồi lớp này lâu chưa? Mình chưa thấy cậu nhiều.”
Woojin cười thân thiện, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô. Khoảng cách gần khiến anh có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ từ tóc Ayoung.
“Hôm nay cậu trông hơi mệt. Không ngủ ngon à?”
Câu hỏi của Woojin khiến Ayoung giật mình. Cô siết chặt mép váy, nhớ lại những lần cực khoái đêm qua.
“À… chỉ là… học muộn một chút thôi.”
Woojin gật đầu, nhưng trong đầu anh đã bắt đầu “thử nghiệm” nhỏ. Anh tập trung, tưởng tượng vuốt ve nhẹ nhàng bên ngoài chiếc onahole.
Ngay lập tức, Ayoung khẽ run người. Cảm giác ấm áp quen thuộc lại lan từ giữa hai đùi. Âm vật cô bị xoa nhẹ qua lớp quần lót, khiến cô phải cắn môi mạnh để không rên ra tiếng.
“Ư…!?”
Cô siết chặt hai chân, tay nắm chặt bút đến run. Khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập.
Woojin giả vờ không biết, tiếp tục nói chuyện: “Bài tập hôm nay hơi khó nhỉ? Nếu cậu rảnh, mình có thể cùng thảo luận.”
Ayoung cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng cơ thể đang phản bội cô. Cảm giác vuốt ve càng lúc càng rõ ràng, nước dâm bắt đầu rỉ ra, thấm ướt quần lót.
“Haa… được… mình… sẽ cố…”
Cô đứng dậy đột ngột, giọng hơi lạc: “Xin lỗi, mình phải đi vệ sinh một chút.”
Ayoung bước nhanh ra khỏi lớp, tim đập thình thịch. Khi vào toilet nữ, cô khóa cửa buồng, tựa lưng vào tường, thở hổn hển.
“Sao lại… lúc này? Và… sao mình lại cảm thấy lạ khi nói chuyện với cậu ta?”
Cô kéo váy lên, sờ thử giữa hai đùi. Quần lót đã ướt nhẹp. Ngón tay chạm vào âm vật sưng mọng khiến cô run lên vì khoái cảm dư âm.
“Người đó… không lẽ là…?”
Trong lớp, Woojin mỉm cười đắc chí. Anh dừng “thử nghiệm”, nhưng dục vọng trong anh càng lúc càng mạnh.
“Em bắt đầu nghi ngờ rồi à, Ayoung? Tốt thôi. Anh sẽ để em tự tìm ra sự thật. Và khi đó… em sẽ không thoát khỏi anh được nữa.”
Buổi chiều, Ayoung trở về lớp với vẻ mặt cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng mỗi khi liếc sang Woojin, cô lại cảm thấy một nỗi sợ hãi xen lẫn tò mò kỳ lạ.
Còn Park Woojin thì đã lên kế hoạch cho đêm nay – một buổi “thử nghiệm” mạnh tay hơn, đủ để nữ thần trường hoàn toàn lung lay.
Hết Chương 5
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Bình Luận Góp Ý